Lại "tra tấn" các bạn đây. Chuyện này hơi tệ chút!
LỜI KHẤN
Lương Mỹ Lịnh
1.Con bé nép sau cây cột nhà. Vừa thấy ông nội bước vào, loay hoay trước chiếc bàn nhỏ, nó ào tới, ôm chặt lấy ông, la lớn: “Ông đừng làm vậy nữa. Đừng mà ông ơi!”. Ông nó ngạc nhiên: “Con nhỏ này, hôm nay lạ chưa. Chẳng phải hôm qua còn tíu tít giúp ông đó sao. Bỏ ông ra, để ông thắp hương cúng khấn bà nội về phù hộ cho cô Út mau khỏi bệnh”. Con bé hét lên: “Không phải thế. Ông – nói - dối!”. Cái ly rơi choảng xuống đất, bàn tay gân guốc của ông nội đã ở ngay trước mặt nó “Cháu nói gì?”. Ông lắp bắp. Con bé oà lên nức nở: “Ông không...thương...Út”. Cánh tay ông chợt run lên, ông lùi lại mấy bước, ngồi phịch xuống chiếc giường chỏng chơ...
-Hai ông cháu nhà ni khéo chưa! Tự nhiên khóc hết trơn.
-Út –Con bé nhào về phía cô Út – Út nghe hết rồi à?
-Út có nghe chi đâu.
-A ..à, rứa Út đau ở đâu, ở đầu, ở bụng hay nhức lưng, nhức chân – Con bé vừa nói vừa đưa tay xoa khắp người Út – Út cứ nói để bé đi mua thuốc về cho Út uống, hết đau liền, không cần phải...
-Không, không được – Út giãy nảy lên- Út không uống thuốc. Bé mà mua thuốc, Út không thèm chơi với Bé nữa. Út hết đau rồi, hết thiệt rồi. Đừng làm chi nữa hết. Không tin bé sờ trán thử, này này, chỗ này nữa – Út cầm tay bé, đặt lên trán, lên ngực...
Mà thiệt, người Út mát rượi, có nóng sốt gì đâu. Mặt mày cũng tươi rói. Con bé không tin, nó đưa tay lên trán mình, rồi đặt lên trán Út. Gần như nhau. Nó nhìn chăm chăm vào mặt Út.
-Út, thiệt hả. Rứa để bé dọn cơm cho Út với ông ăn, được không?
-Ừ, để Út giúp nữa.
Út ngồi ăn ngon lành. Còn gắp thức ăn bỏ vô chén cho ông và bé nữa. Ông nội cười cười biểu bé cùng ăn thi với Út, mà răng chén cơm ông cứ còn nguyên.
2.Út ba mấy, bốn mấy tuổi rồi, bé không biết. Tính theo kiểu Tí Sửu Dần Mẹo đó, bé không tính được. Còn theo năm sinh, ông bảo không đúng đâu. Ông bà nội gian nan lắm mới giữ được hai người con, ba bé và Út. Út tròn trịa, da trắng hồng, tóc đen nhánh. Út như thiên thần ông trời ban tặng cho sự thành tâm tích đức của ông bà. Nhưng đến năm Út lên mười, tai vạ ập đến. Út đau gì, ông bà nội cũng chẳng rõ, ngày ngày, ông y sĩ đến, kẹp nhiệt, chích thuốc, rồi uống. Cả tháng trời, vẫn thấy Út mê man trên giường, người như cục lửa. Hồi ấy, bệnh viện là nơi nào đó, mơ hồ lắm. Người làng, đau ốm gì, sau mấy ấm thuốc sắc, rồi đến ông y sĩ là dừng “công đoạn” chạy chữa. Hai vai, hai mông Út đã sưng vù những vết kim. Thuốc nhỏ vào miệng, tuôn ra thốc tháo. Một chiều, ông y sĩ đến. Rút cái kẹp nhiệt khỏi người Út, ông cứ đứng như trời trồng. Út co quắp người, hai mắt trắng dã. Ông bà nội ào ra sân, bớ bớ làng nước. Bà con xúm đến, người giật tóc Út, người nhổ tép sả vắt nước vào mồm. Ông lão nhà bên, ôm thằng cháu nhỏ chạy qua. Ông trật quần nó, bảo ráng đái
chút nước, rồi cạy miệng Út đổ vào...
Út tỉnh dậy, mở mắt nhìn, thấy bà nội tóc tai rũ rượi, quỳ mọp ở góc nhà, vừa lạy vừa lẩm nhẩm, tạ ơn trời đất, tạ ơn ông bà cô bác. Út phì cười. Mọi người cũng ồ theo tiếng cười của Út.
Tuổi của Út dừng lại ở con số mười tròn trịa ấy. Ông nội đã mấy lần “khai bớt” tuổi để Út tiếp tục đến trường cùng bè bạn. Nhưng học mãi với lũ trẻ chỉ ngang vai mình, Út không vui. Út ở nhà, quanh quẩn chơi cùng bọn nhỏ trong xóm. Nụ cười của Út vẫn hồn nhiên mặc cho cơ thể ngày một đầy đặn. Út lớn lên, rồi già đi, nhưng trí óc Út, tâm hồn Út mãi mãi ở lại với tuổi lên mười.
3. Bà nội bỏ Út lại cho ông vào một chiều đông tầm tã. Lần ấy, Út lại âm ấm người. Luôn trồng sẵn quanh nhà nào rau tần, tía tô, chanh, sả... nhưng bà nội vẫn không quên cơn co giật tím tái của Út năm nào. Nội săn sái vo quần, cắp nón băng đi trong làn mưa bạc, khi con nước đầu nguồn đã xăm xắp quanh vườn. Nội đi lâu lắm, mãi đến khi trời tối mịt mới về đến nhà. Người nội ướt nhèm, hai hàm răng va nhau cầm cập. Nội lật đật lôi túm thuốc giấu kỹ trong túi áo, vừa xăm soi chia thuốc vừa khàn khàn nói, trời mưa to quá, mấy hiệu thuốc đóng cửa hết trơn, nội phải đi gần hết cái phố huyện mới tìm được thuốc. Cho Út uống thuốc xong, nội cũng vùi người vào tấm mền, xoa bao nhiêu dầu cũng thấy lạnh. Không bao lâu, nội ra đi, người ta biểu nội bị thương hàn.
Từ đó, Út rất sợ những viên thuốc. Dẫu vô tình nhìn thấy, Út cũng tái xanh mặt mày, người cứ đơ ra, miệng há hốc, không nói được câu nào. Những lần như vậy, ông hoảng lắm, ôm chầm Út vào lòng. Bé cũng oà lên khóc nức nở. Những lần rủ rỉ, Út nói với bé: “Út có đau đến chết, cũng không thèm uống mấy cái thuốc đó!”
Rồi không biết ai bày hay nội tự nghĩ ra, mỗi lần Út đau, ông nội thắp hương đèn cúng bà nội. Sau đó, ông cho Út ăn cháo, dỗ dành rằng, đây là cháo thánh, vong linh bà đã đồng ý phù hộ cho Út mau khỏi bệnh. Ban đầu, Út không tin, nhăn nhó ăn, còn bảo cháo thánh chi mà lạ quá, đắng ngắt, khó ăn quá trời. Ông vỗ về, biểu không phải tại cháo, chắc là do Út đau, miệng đắng thôi. Qua vài lần, Út khoẻ ra, rồi hết bệnh. Út và bé vui mừng hớn hở. Thì ra, bà nội vẫn loanh quanh chăm sóc cho Út, bé và cả ông nữa. Mỗi khi trái gió trở trời, Út vừa hơi hơi mệt, bé đã lon xon đi nấu cháo, rồi giục ông mau thắp hương khấn bà nội về...
4.Vậy mà chiều nay, bé nhất định không cho ông cúng nữa. Thái độ của bé chiều qua tới giờ rất lạ. Út hồn nhiên cười nói, chẳng để ý đến gương mặt lầm lì và cái liếc thỉnh thoảng đầy giận dữ về phía ông của bé.
Cơm tối xong, bé dọn dẹp rồi lên nằm cùng Út. Chuyện phiếm một chút, đã nghe Út thở đều, trên môi còn phảng phất nụ cười. Bé rục rịch mãi vẫn không ngủ được, người thấy nóng bức. Bé lồm cồm bò ra khỏi giường, hé cửa định ra ngoài giếng dội vài gàu nước cho mát. Chợt bé thấy đóm thuốc lập loè trước hiên. Hồi tối tới giờ, không nghe tiếng ho khan của ông, bé cứ tưởng ông đã ngủ rồi. Nó dợm chân định bước tới choàng tay bịt mắt doạ ông như mọi lần, nhưng chợt nhớ tới cảnh chiều qua, nó vội cau có quay vào.
Bé ngồi thừ nơi mép giường, tay mèn hoài trên vạt chiếu. Cái bức bối vẫn đè nặng trong ngực bé. Nhìn Út xoã tay xoã chân vô tư ngủ, nó muốn đập gọi cho Út dậy quá. Nhưng bé cũng sợ. Hễ Út mất ngủ, nhất định sẽ bị đau trở lại. Mà bữa nay Út đau, không biết phải làm chi cho hết!
Bé đã tin, rất tin vào sự linh nghiệm ở những tô cháo cầu cho Út hết đau của ông nội. Mỗi lần cúng, ông đều khép cửa lại, không cho ai bước lên nhà trên. Bé thắc mắc, ông cốc vào đầu bé, nói rằng, lời khấn linh thiêng lắm, mà chuyện người lớn giữa ông và bà nội, bé nghe răng được. Cũng chẳng để Út và bé đợi lâu, ông cúng rất nhanh, rồi tự tay đem cháo cho Út. Nhìn Út ăn ngon lành, gương mặt ông rạng ngời. Bé trêu ông, vừa được gặp bà nội nên có khác. Ông dí tay vào trán bé, mắng thằng cha mày...
Nhưng chiều qua thì khác. Cả buổi chiều, bé nôn nao chờ ông, vừa loay hoay giặt khăn đắp trán cho Út, rồi nấu cháo. Vậy mà ông đi đâu từ trưa đến chập choạng tối mới về. Bước chân ông hơi loạng choạng, hơi thở hổn hển, hình như có cả mùi rượu nữa. Bé thấy ngờ ngợ, vừa giúp ông bày đồ cúng lên bàn, bé vừa nhìn ông đầy dò xét. Chẳng thèm để ý đến cái nhìn của bé, ông biểu bé ra ngoài khép cửa lại. Ông cúng rất lâu. Bé sốt ruột đi vòng quanh ngôi nhà. Cánh cửa thông ra hè trên vẫn mở toang. Cơn tò mò thôi thúc. Bé rón rén bước vào.
Trên bàn thờ bà nội, đèn sáng rực, bát hương sắp tàn. Ông quỳ mọp trên chiếc chiếu, đầu cúi gục. Bé lẳng lặng đến sau lưng, định nhắc ông đứng dậy. Chợt nghe giọng ông thổn thức “... Hay là...bà ơi, bà có linh thiêng...cho nó theo cùng...”
Bé đứng trân người, không tin vào tai mình nữa. Thì ra, lâu nay ông khép cửa không cho ai nghe được lời khấn linh thiêng của ông là vậy. Bé lắp bắp “...Ông...”
Ông giật mình ngẩng phắt đầu lên. Gương mặt bé trắng bệch. Chắc chắn sẽ là tiếng quát giận dữ của ông. Nhưng thật lạ, ông vội đứng lên, xoa xoa tay bối rối “Cha cha... ông lửng mất, để cô cháu mày đợi lâu. Xong rồi, xong rồi, để ông cho Út ăn cháo...”
5.Bé run run cho tay vào hốc cây gòn, rồi lại rụt tay ra, bối rối nhìn quanh. Chẳng có ai cả, chỉ có vườn cây xào xạc. Đây là “hòm thư” bí mật của bé. Thực ra, bé cũng khá lớn rồi, ít ra là cũng lớn hơn cái tuổi lên mười của Út. Bé có rất nhiều tâm sự, cả nỗi nhớ da diết về ba, mẹ và các em. Nhưng nhìn cảnh ông lập cập, nhìn nụ cười hồn nhiên của Út, bé không nỡ rời xa nơi này. Bé “tình nguyện” ở lại quê, vừa học, vừa giúp ông chơi đùa với Út. Nhiều lúc, bé thấy mình giống như nhịp cầu nối giữa một ông lão đã gần tám mươi và một “người lớn trẻ thơ” lên mười đó. Bé chỉ có thể hoặc rất già, hoặc rất trẻ con, còn cái khoảng giữa, cái khoảng tuổi hoa niên của bé, những vui buồn chợt đến chợt đi ấy, bé chỉ có thể viết ra và “gởi” vào “hòm thư” này.
Nhưng bữa nay, bé đâu có gởi gì. Thực ra là đã mấy tháng rồi, bé không đụng đến hốc cây này. Bé đã cố quên nó. Nhưng hôm nay thì không thể “quên” được nữa. Nhìn Út cứ thiêm thiếp trên giường, bé không cầm được lòng.
Bé đâu ngờ rằng, lần đầu tiên bé nghe trộm được lời khấn linh nghiệm của ông, cũng là lần cuối cùng. Lần ấy, Út bất chợt hết bệnh, khoẻ mạnh, nhưng ông thì khụyu xuống, và vĩnh viễn không bao giờ đứng lên được nữa. Khi ba mẹ và các em cấp tốc từ phương nam trở về, ông chỉ gắng gượng mỉm cười, đôi mắt đục mờ ngân ngấn nước. Ông bác sĩ “ruột”, người ba đã gởi gắm chăm sóc sức khoẻ cho ông, Út và bé đưa cho ba một xấp những giấy tờ, thử nghiệm. Thì ra, ông đã mang trọng bệnh. Ba trách bé lớn rồi sao hững hờ vậy, sống với ông hằng ngày mà chẳng hay biết gì.
Cơn bệnh đột ngột của ông đã mau chóng dập tắt sự trách hờn của bé về lời khấn linh nghiệm ấy. Bé hầu như quên bẵng buổi chiều đó. Vậy mà, khi bác sĩ thông báo có thể vào với ông lần cuối, ông cứ nắm chặt tay bé, rồi từ từ lôi trong bao gối ra một cuộn giấy được bọc kỹ trong túi ni lông. Ông dúi vào tay bé, thều thào: “...Lời khấn... cho Út”. Bé bàng hoàng định hét “không” thì ông đã buông tay, cuộn giấy rơi phịch xuống đất. Mọi người hốt hoảng ào vào. Bé luống cuống cúi nhặt cuộn giấy, nhét tọt vào túi áo.
Bé đã không mở cuộn giấy mà vội vã nhét kỹ vào hốc cây gòn. Còn giận dữ chèn thêm vào mấy cục đá. Bé tự thề với lòng, sẽ không bao giờ đụng tay đến hốc cây này nữa. Vậy mà...
Út nằm mãi trên giường đã hơn mười ngày nay, hai mắt nhắm nghiền, da dẻ xanh xao. Cả ngày, năn nỉ mãi Út mới chịu ngồi dậy húp tí nước cháo. Mọi người lo lắng định đưa Út đến bệnh viện, nhưng Út khóc lóc thảm thiết, tay bíu chặt vào thành giường. Ba bé liền gọi bác sĩ. Út giãy nảy mệt rồi cũng nằm yên cho bác sĩ khám. Sờ khám khắp nơi, chỗ nào Út cũng nói chẳng đau chi cả. Bác sĩ lắc đầu, bảo Út chẳng bệnh chi, chỉ cần bồi dưỡng tí chút thôi. Bé cứ loay hoay bên Út nài nỉ mãi. Và lần đầu tiên trong đời, bé thấy Út nghiêm nghị nét mặt rất đỗi “người lớn”, biểu rằng: “Hãy để Út yên, Út chán rồi, không muốn chơi nữa!”
Nhà rất đông người, nhưng chưa bao giờ bé thấy trống vắng như thế. Nhớ những ngày cùng Út vui đùa với ông, mắt bé cay xè. Trong nhà, ngoài vườn, nơi nào bé cũng thấy hình ảnh ba ông cháu vui vẻ bên nhau. Bé lan man đi quanh vườn, rồi đến bên gốc cây gòn lúc nào không hay. Bé nhìn trân vào hốc cây, rồi bần thần ngồi xuống. Lời trăn trối của ông chợt văng vẳng bên tai, bé đưa tay gạt mấy hòn đá. Tay bé đã chạm vào cuộn giấy ni lông loạc xoạc, nhưng rồi, hình ảnh ông cúi gục trước bát nhang nghi ngút làm bé hốt hoảng rụt tay lại.
Bé phải làm chi bây giờ? Có nên kể với ba mẹ tất cả những chuyện này không? Không được. Ngay bữa đầu tiên bày ra chuyện cúng khi Út đau, ông đã bắt Út và bé hứa không được lộ bí mật này. Huống chi, lời khấn ấy... Bé thật sự không hiểu, không thể hiểu được. Ông ơi, sao ông làm vậy? Hay là...
Nhất định tự bé phải tìm ra sự thật. Bé hối hả chộp lấy cuộn giấy, rồi mở tung cái bao ni lông. Trên tấm bìa màu vàng, những dòng chữ của ông như nhảy múa...
6.Bày xong hương đèn lên bàn thờ ông bà, bé khép cửa lại, nói không được ai bước vào. Bé vội vã mở túi thuốc. Này thuốc nhức đầu, này thuốc bổ dưỡng, thuốc viên, rồi
thuốc ống... Bé lấy đúng theo toa của bác sĩ dành cho Út. Hòa tất cả vào tô cháo, bé mở cửa nói lớn: Xong rồi, Út ơi, bà nội, ông nội hứa nhất định phù hộ cho Út mau khoẻ mạnh. Út mau mau ngồi dậy ăn cháo đi!
Vừa đút cháo cho Út, bé vừa huyên thuyên, thiệt mà, ông nội đã để lại lời khấn cho bé. Út sướng thiệt đó, không chỉ có bà nội, mà nay thêm ông nội nữa, ai cũng luôn ở bên chăm sóc Út. Lời khấn này, linh nghiệm lắm...
Lịnh à, truyện rất cảm động và lôi cuốn. Đọc nó mà Tr nhớ đến Bé Út của Lịnh cũng rất vô tư và hồn nhiên với đôi mắt tròn xoe, và đôi mắt ấy vẫn không có gì thay đổi mấy khi Tr về lần vừa rồi. Không biết năm nay Bé đã lên bao nhiêu tuổi rối nhỉ... Còn 1 điều này nữa là ngày xưa Lịnh hay tâm sự với Tr rằng có 1 "bí mật" mà L sẽ mãi ấp ủ trong lòng. Chả lẽ đến bây giờ cũng chưa nói ra được sao?
Sơn à, tại vì L mấy lần "làm sạch" máy và USB nên bài lưu sẵn rất ít. Chỉ chủ yếu lưu bài đã dùng trên báo và tạp chí thôi, thời gian này bị các chương trình lễ, hội cuốn đi miết, chẳng viết được gì mới, còn gõ lại bài cũ của mình chán lắm, càng đọc càng thấy tệ hơn à.
Trang này, vì L không có nhiều điều kiện để đi đây đó hoặc tiếp xúc với các thành phần xã hội nên hẵn nhiên, những trang viết cũng chỉ mang máng những trải nghiệm trong cuộc sống chính mình. Cảm ơn Tr đã nhớ nhiều về gia đình mình như vậy!
S có đề nghị thế này nhé! Để tránh cái sự "chán" của L, L có thể scan các bài báo hay tạp chí đó rồi send file qua e-mail cho S, S làm cho mọi thứ ra file word hết rồi send lại cho L, như thế sẽ đỡ hơn đúng hong?
Còn gõ trên Word à, đưa đây, vô tư 50 giây xong hết!
Như rứa được không?
Sự nhiệt tình của S làm L phải nể đấy, làm răng "hành" bạn mình như thế được. Nhất định L sẽ cố gắng hơn!
Trích dẫn bài viết của luonglinh vào lúc 25/3/2009 07:47 AM
Hi hi! Vậy mới đúng là L chứ! Mà nói thiệt, chuyện gõ chữ và xử lý gì đó trên máy tính của S thì L đừng lo! Đưa hết đây, mọi thứ xong ngay.
Mà nói theo kiểu ni là L hong "chán", rứa là uki rồi!