Cuộc thi sáng tác văn học trẻ và làm đặc san văn học do Đoàn trường phát động đã thu nhận được kết quả đáng mừng. Chúng tôi có trên tay 35 đặc san. Và chúng tôi gọi đó là 35 bông hoa đầu mùa ngát hương từ tâm hồn áo trắng...
Mỗi đặc san là một loài hoa dịu dàng hương sắc. Dù sắc thắm hay nhạt, dù hương đạm hay nồng thì đều giống nhau ở hồn hoa chân thành , trong trẻo.
Chân thành, trong sáng làm sao những giãi bày về thầy cô, trường lớp, người thân, những rung động đầu đời...Có nụ cười hồn nhiên, có nụ cười đã thoáng chút ưu phiền trên môi. Nếu có nỗi buồn cũng buồn trong trẻo. Bạn trẻ biết không, đó là điều vô cùng quý giá, kẻ đã qua thời áo trắng có nỗ lực thật nhiều cũng không dễ gì có được.
Vì thế ai cũng thích nâng niu trên tay những đóa hoa này, dẫu cách thể hiện mình còn chút ít vụng về. Nhưng không sao, chữ nghĩa sẽ theo người mà lớn lên.
" 26.280h...bên nhau"(12X), "Rung và động"(12T5), "Cánh hoa ép trong tim"(11C5) , "Giao" (10T1), "Khi ta lớn"(11T3).v.v. là những đặc san để lại nhiều làn hương ám ảnh.
Trông chờ những mùa hoa sắp đến!
NẮNG VỠ
Hãy nhắm mắt lại và nắm chặt tay nhau
Để cảm thấy hơi ấm len qua từng ngón tay bé nhỏ
Chút ấm áp hôm nay còn vương trên nắng đỏ
Người bạn đi bỏ nắng lại bên thềm
Nắng mỏng manh và nắng rất yếu mềm
Bước chân người đi trong chiều vương lặng lẽ
Gió không thổi mà gió rung thật khẽ
Rồi bỗng nhiên vạt nắng vỡ oà
Người bạn đi trên khắp nẻo đường xa
Có hạt nắng nào trên đôi bàn chân bé nhỏ
Miền đất lạ dâng lên niềm bỡ ngỡ
Có bao giờ trái tim nhỏ bâng khuâng?
Một ngày kia khi nắng hắt bên song
Lòng chợt nhớ về một miền xa lắm
Hãy nhắm mắt lại và nghe trong yên ắng
Ngày hôm qua nắng đã vỡ bên thềm.
(Đoàn Thị Ngọc Phương - 12T5)
NHỮNG BÀI THƠ BỎ QUÊN
Những bài thơ em viết rồi bỏ quên
Nằm lặng yên bên thềm ký ức
Bỗng một lần kỷ niệm về đánh thức
Em đọc lại thơ mình...
Có bài thơ buồn như ngày không bình minh
Có bài thơ dở dang câu chữ
Nét chữ nghiêng như gió
Thổi qua miền tóc dài vụng dại tuổi hai mươi
Có bài thơ chỉ một tên người
Viết hoa bằng mực tím
Người ấy giờ đã không còn đến
Sao thơ ơi mong đợi nữa làm gì...
Có bài thơ đỏ phượng mùa thi
Có bài thơ cong như nhành cỏ úa
Có bài thơ ngập ngừng lời hứa
Sẽ không quên
Có bài thơ em viết cho anh
Những cảm nghĩ dại khờ về hạnh phúc
Yêu mến tự đáy lòng thành thực
Nắn nót những dòng ngây ngô
Thời gian qua và tình yêu qua
Em đọc lại thơ mình
Anh trở về từ những ngày không bình minh
Như những lãng quên chưa bao giờ có thật...
( Mộng Trinh - 12T2)
KHI NÀO EM KHÓC ( Trích )
...Cô bạn tôi có một đứa em trai rất nghịch ngợm. Cứ mỗi lần về nhà là khắp người nó nảy lên một vài vết bầm, vết trầy xước sau những vụ ẩu đả. Bạn tôi rất khổ tâm. Thương em, bạn tôi nhiều lần tìm cách khuyên can, răn đe và cả đánh đòn em mình, nhưng cũng bằng thừa. Vì sau mỗi trận đòn đau, cô bạn tôi có khi còn ôm em mình và khóc nhiều hơn nó nữa...
Trong giờ sinh hoạt lớp ở một trường tiểu học, cô giáo đặt ra câu hỏi cho tất cả học sinh: "Khi nào em khóc?"... "Em khóc khi bị điểm kém", "Em khóc khi bị đau chân", "Em khóc khi ba mẹ cãi nhau"... Cô giáo nhận ra rằng có biết bao lí do để từng em học sinh của mình phải buồn, phải khóc. Rồi cô bất ngờ dừng lại ở câu trả lời của một cậu học trò: "Em khóc khi em nhận ra mình đã làm những người thân yêu của mình phải khóc"
Và...thật ngạc nhiên...
Cậu học trò đó là em trai của bạn tôi...
Khóc là khi trái tim em đập chệch ra khỏi chuỗi nhịp hờ hững quen thuộc thường ngày nhường chỗ cho những cảm xúc bất chợt, dồn nén trong lòng, để rồi bật ra thành tiếng. Khóc là chuỗi ngày mưa dầm dề xối xả, để sau đó là dãy ngày nắng đẹp giúp em làm lành những vết sẹo nông nổi, biết tự cắt mình mà lớn lên...
Tiếng khóc khiến em nhận ra cảm xúc và thấu hiểu chính mình. Cả khi vui hay buồn, khi bình tĩnh hay lo sợ, khi sung túc hay khó khăn,, tiếng khóc sẽ theo em đến suốt cuộc đời...Tôi không có ý gắn đời em với sự đau tương, u buồn; bởi tiếng khóccòn mang nhiều ý nghĩa thiêng liêngkhông phải ai cũng từng trải. Em biết không? Người hạnh phúc nhất cũng là người sống lâu nhất thế giới là người khóc nhiều nhất, trong khi, một người đàn ông cúi đầu lặng lẽ nơi góc tối, không một chút biểu hiện cảm xúc lại là người đau khổ nhất thế giới. Thử nghĩ xem, khi con người dồn nén mà không khóc được, đó là sự chịu đựng hay sự trừng phạt?
...
(Nguyễn Thị Thanh Thủy - 12X - )
CHIẾC LÁ
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Một ngày kia rơi xuống mặt đường
Gió sẽ thổi về nơi xa lắc
Ai tình cờ nhặt được giấu trong tim
Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt
Trong ngực tôi chiếc lá đang run
Nó vọng lên vài câu thơ hy vọng
Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn
Lẽ tự nhiên khi một ngày nắng sớm
Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn
Đơn giản vậy cớ sao ai không hiểu
Chẳng giữ gìn chiếc lá lúc tôi trao
Ném lông lốc trên mặt đường khô khốc
Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào
Rồi ngày kia trở về trong đất
Chiếc lá khô sẽ tươi tốt lạ thường
Trái tim tôi chói ngời lên nhan sắc
Trên trang thơ rực rỡ bốn mùa thương.
( Phạm Nguyễn Bảo Hoàng -11C5- )